“Có những mùa xuân đến bằng hoa nở. Có những mùa xuân đến bằng một chén trà”

Người xưa ở Hàng Châu từng nói: “𝐓𝐫𝐚̀ 𝐱𝐮𝐚̂𝐧 𝐥𝐚̀ 𝐭𝐡𝐮̛́ 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐧𝐞̂𝐧 𝐠𝐚̣̆𝐩, 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐞̂𝐧 𝐡𝐞̣𝐧.”
Bởi khi còn chưa kịp hái, đã có người đợi sẵn. Khi đã qua, thì dẫu có quay lại, cũng không còn là mùa xuân cũ. Sau một mùa đông dài ủ mình trong sương lạnh, cây trà lặng lẽ tích tụ tinh khí của đất trời. Đến khi tiết xuân vừa chạm ngõ, những búp non đầu tiên bật dậy, mang theo vị ngọt thanh, khí tươi mới và cái “tinh” mà cả một năm chỉ có một lần.

Lục trà có rất nhiều loại, nhưng Long Tỉnh vẫn luôn được nhắc đến như một đại diện tiêu biểu, nằm trong thập đại danh trà Trung Hoa. Không chỉ bởi danh tiếng, mà bởi chính hương vị rất riêng của nó: thanh, dịu, trong, và có một sự tinh tế rất khó nhầm lẫn.
Ở Yi Huo, mùa xuân ấy hiện lên qua những búp Long Tỉnh đầu mùa.

Trà được hái vào thời điểm xuân vừa chạm, khi trà còn non tơ, khi sương sớm vẫn còn đọng trên lá. Người xưa gọi đó là “trà của một ngày đẹp trời”, bởi chỉ cần chậm một nhịp, là đã sang mùa khác.
Nước trà trong veo, vị mềm như gió xuân, thoảng hương hạt dẻ non, uống vào như chạm tay vào một điều gì rất nhẹ, rất thoáng, rồi tan đi. Nhưng cũng đủ để người ta nhớ, và muốn quay lại thêm một lần nữa.
Có câu trong Trà Kinh, Lục Vũ viết rằng:
“Thượng phẩm của trà là ở chỗ khiến người quên đi thời gian”
Chỉ là một khoảnh khắc ngồi lại, nhìn nước trà chuyển sắc, và nhận ra mùa xuân, thật ra có thể nằm gọn trong tay mình.
Có lẽ, một chén Long Tỉnh đầu xuân cũng là như vậy. Không cần cầu kỳ, không cần vội vã.