Hôm đó, điểm dừng chân đầu tiên mà tụi mình mong chờ nhất là nhà 𝐬𝐮̛ 𝐩𝐡𝐮̣ 𝐓𝐢𝐞̂𝐮 𝐒𝐢𝐧𝐡 Đ𝐞̣̂. Chú Thái bảo cô là người làm ra mẻ Đ𝐞̣̂ 𝐍𝐡𝐚̂́𝐭 Đ𝐚̣𝐢 𝐇𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐁𝐚̀𝐨, tức mẻ trà đạt 𝐆𝐢𝐚̉𝐢 𝐍𝐡𝐚̂́𝐭 𝐜𝐮𝐨̣̂𝐜 𝐭𝐡𝐢 𝐁𝐢̀𝐧𝐡 𝐩𝐡𝐚̂̉𝐦 𝐭𝐫𝐚̀ 𝐦𝐮̀𝐚 𝐱𝐮𝐚̂𝐧 𝐨̛̉ 𝐕𝐮̃ 𝐃𝐢 𝐒𝐨̛𝐧. Nghe thêm câu “𝐜𝐚̉ 𝐦𝐞̉ 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐡𝐨̛𝐧 𝟐𝟎𝐤𝐠”, tự nhiên ai trên xe cũng thấy nôn nóng muốn tới thật nhanh.

Nhà sư phụ Tiêu Sinh Đệ nằm ở vùng Di Đà Nham, thuộc khu vực Chính Nham của Vũ Di Sơn. Đường vào vẫn là những con dốc quanh co, hai bên là vách đá và những hàng trà nối tiếp nhau. Tụi mình cứ nghĩ nhà của một nghệ nhân lâu năm sẽ giống những nơi từng ghé trước đó, như nhà sư phụ Hứa Kiến Văn hay Thượng Quan sư phụ, mộc mạc và đậm chất làng quê. Nhưng tới nơi thì khá bất ngờ. Nhà cô hiện đại, sáng sủa và gọn gàng hơn rất nhiều. Ấy vậy mà chỉ cần cô bước ra mở cửa là mọi cảm giác xa lạ biến mất. Cô cười rất hiền, mời cả nhóm vào nhà rồi quay sang gọi con trai, con gái, con dâu, con rể ra uống trà cùng.

Chẳng mấy chốc chiếc bàn trà đã đông đủ. Mọi người rót trà, hỏi tụi mình đi đường có mệt không, rồi kể chuyện năm nay thời tiết thay đổi ra sao, mùa trà có gì khác mọi năm. Không ai nhắc đến giải thưởng cả. Nếu chú Thái không kể từ trước, có lẽ tụi mình cũng không biết người đang ngồi đối diện mình chính là người vừa làm ra mẻ Đại Hồng Bào đứng đầu cuộc thi Bình phẩm trà mùa xuân ở Vũ Di Sơn.
Ngồi nói chuyện một lúc, tụi mình mới hiểu vì sao giới làm trà ở đây rất quý cô Tiêu. Cô không chỉ là người làm trà lâu năm mà còn thường xuyên được mời làm giám khảo ở các cuộc bình phẩm trà tại địa phương. Cô nói về từng mẻ trà rất chậm rãi, từ thời tiết, độ héo của lá, cách canh lửa cho đến lúc nào nên dừng hỏa. Nghe cô kể mới thấy, phía sau một chén trà ngon là rất nhiều điều mà người uống gần như không bao giờ nhìn thấy.

Mẻ Đệ Nhất Đại Hồng Bào ấy được làm vào 𝐦𝐮̀𝐚 𝐱𝐮𝐚̂𝐧 𝐧𝐚̆𝐦 𝟐𝟎𝟐𝟓. Năm đó có khoảng 𝟖.𝟎𝟎𝟎 𝐦𝐚̂̃𝐮 𝐭𝐫𝐚̀ tham gia cuộc thi Bình phẩm trà tại Vũ Di Sơn. Sau nhiều vòng đánh giá bởi hội đồng chuyên gia của thành phố Vũ Di Sơn và tỉnh Phúc Kiến, mẻ trà của cô đã 𝐯𝐮̛𝐨̛̣𝐭 𝐪𝐮𝐚 𝐡𝐨̛𝐧 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐧𝐠𝐡𝐢̀𝐧 𝐦𝐚̂̃𝐮 𝐱𝐮𝐚̂́𝐭 𝐬𝐚̆́𝐜 𝐧𝐡𝐚̂́𝐭 đ𝐞̂̉ 𝐠𝐢𝐚̀𝐧𝐡 𝐠𝐢𝐚̉𝐢 𝐍𝐡𝐚̂́𝐭. Điều làm tụi mình bất ngờ hơn cả là tổng sản lượng của mẻ trà chỉ hơn 20kg. Đây cũng là một phương án bính phối do chính cô thực hiện, công thức không công bố, bởi với những người làm nham trà, đó gần như là dấu ấn riêng của mỗi nghệ nhân.

Hôm đó, khi cô pha chính mẻ trà đạt giải cho cả nhóm, tụi mình gần như không ai nói gì trong vài ngụm đầu tiên. Hương trà mở ra rất chậm. Không phải một mùi hương nổi bật ngay lập tức, mà là từng lớp hoa nối tiếp nhau, người ta vẫn gọi là “𝐛𝐚́𝐜𝐡 𝐡𝐨𝐚 𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠”. Xen giữa là một chút 𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 đ𝐚̀𝐨 𝐜𝐡𝐢́𝐧 rất nhẹ. Nước trà dày nhưng mềm, càng uống càng thấy 𝐯𝐢̣ 𝐤𝐡𝐨𝐚́𝐧𝐠 của núi đá hiện lên rõ rệt Đó là kiểu trà khiến mình cứ muốn ngồi thêm một lúc nữa, rót thêm một chén nữa, chỉ để xem ở nước tiếp theo nó sẽ thay đổi như thế nào.

Có lẽ điều tụi mình mang về sau chuyến đi hôm ấy không chỉ là một mẻ trà rất hiếm. Đó còn là ký ức về một buổi chiều mùa đông ở Vũ Di Sơn, khi cả gia đình cô Tiêu cùng ngồi quanh bàn trà, chậm rãi kể chuyện làm trà như kể về một phần cuộc sống của mình. Đến bây giờ mỗi lần pha lại Đệ Nhất Đại Hồng Bào, tụi mình vẫn nhớ khung cảnh ấy trước tiên, rồi mới nhớ đến giải thưởng. Và có lẽ đó cũng là điều đẹp nhất của những chuyến đi tìm trà: mỗi vùng đất đều để lại một câu chuyện, để rồi nhiều năm sau, chỉ cần nhấp một ngụm trà là ký ức ấy lại lặng lẽ quay về. Hẹn mọi người ở một vùng trà khác, trong một trang Nhật Ký Tìm Trà khác.

Trên hành trình tìm trà, tụi mình luôn tin rằng điều quý nhất mang về không chỉ là những mẻ trà ngon, mà còn là những con người, những cuộc gặp gỡ và những câu chuyện khiến mỗi chén trà sau này đều có thêm một ký ức để nhớ. Rời Vũ Di Sơn, núi đá vẫn ở lại phía sau, chỉ có hương trà là theo tụi mình về mãi. Và biết đâu, trong một chén Đại Hồng Bào nào đó, bạn cũng sẽ bắt gặp một góc rất nhỏ của mùa đông năm ấy.